Author: Mai Trang

Nắng và Sương

Trên con đường rải nhẹ ánh bình minh Có giọt Nắng vô tình rơi kẽ lá Sương đêm qua giờ tan trong Nắng Nắng vẫn vô tình Sương chẳng dám kêu oan   Mặt trời lên Nắng lại khoe khoang Vươn ánh mắt liếc nhìn lên tất cả Nắng vẫn biết khi hoàng hôn buông xõa Sẽ tự thu mình cho những giọt Sương đêm.   Huế,...

Read More

Đơn Phương

Có buồn nào hơn hỡi đơn phương Khi tình yêu đã trao người tất cả Và chẳng nhận được gì, dù là câu dối trá Biết thế rồi, sao vẫn cứ đơn phương?   Huế,...

Read More

Ấp ủ một tình yêu

Vườn nhà bên hoa tím gió đưa sang Tôi nhặt vội rồi ép lên trang giấy Và ấp ủ tình yêu từ dạo ấy Và mong chờ mãi mãi bóng hình ai   Một ngày kia hoa tím bỗng tàn phai Đành lặng lẽ tiễn đưa tình yêu ấy Nhưng sao được khi tôi là con gái? Tình yêu đầu đời ấp ủ mãi ngàn...

Read More

Lữ khách cô đơn

Một buổi chiều lang thang trên phố Thấy cô đơn lạnh lẽo giữa muôn người Cơn mưa phùn cứ từng hạt rơi rơi Vương tóc mềm một lữ hành cô độc   Người cứ đi, những bước chân vô định Mưa cứ rơi, từng hạt, hạt nặng dần Lòng buồn buồn lâng lâng chiều khó tả Cơn mưa phùn lại từng hạt, nặng, rơi   Người lữ hành cứ đi vào bóng tối Mưa cứ rơi tan lẫn giọt sương đêm Ai thấu hiểu nỗi lòng người lữ khách Bởi yêu người, nên người mãi cô đơn   Huế,...

Read More