Trên con đường rải nhẹ ánh bình minh

Có giọt Nắng vô tình rơi kẽ lá

Sương đêm qua giờ tan trong Nắng

Nắng vẫn vô tình Sương chẳng dám kêu oan

 

Mặt trời lên Nắng lại khoe khoang

Vươn ánh mắt liếc nhìn lên tất cả

Nắng vẫn biết khi hoàng hôn buông xõa

Sẽ tự thu mình cho những giọt Sương đêm.

 

Huế, 1998