Một buổi chiều lang thang trên phố

Thấy cô đơn lạnh lẽo giữa muôn người

Cơn mưa phùn cứ từng hạt rơi rơi

Vương tóc mềm một lữ hành cô độc

 

Người cứ đi, những bước chân vô định

Mưa cứ rơi, từng hạt, hạt nặng dần

Lòng buồn buồn lâng lâng chiều khó tả

Cơn mưa phùn lại từng hạt, nặng, rơi

 

Người lữ hành cứ đi vào bóng tối

Mưa cứ rơi tan lẫn giọt sương đêm

Ai thấu hiểu nỗi lòng người lữ khách

Bởi yêu người, nên người mãi cô đơn

 

Huế, 10/10/1995